Trang chủ

Kinh Kính Diện Vương

Kinh Kính Diện Vương

(Kinh Sự Thật Đích Thực)
Nghĩa Túc Kinh 5, Đại Tạng Tân Tu 198 Tương đương với kinh Sự Thật Đích ThựcParamattha Sutta (Sn. 796-803)



1.    Mình còn mờ mịt mà cứ nói rằng kẻ kia chẳng bằng mình. Vướng víu si mê, cứ để tháng ngày trôi qua bao giờ mới có cơ hội thấy rõ chân lý? Chưa có pháp môn tu đạo mà nói mình đã thực tập xong xuôi. Tâm còn loạn động, chưa biết hành trì, bao giờ mình mới có được kiến giải thực sự? (Sn. 796)

2.    Mình cứ nghĩ rằng người khác phải hành trì theo cái hành trì của mình. Tự cho rằng cái thấy, cái nghe và cái thực tập của mình là không ai bằng được. Chính mình đang bị sa đọa và ràng buộc vào trong năm cái hang động dục lạc của cuộc đời mà vẫn cứ ba hoa nói mình hơn người. (Sn. 796)

3.    Ôm chặt si mê và vọng tưởng mà cứ nghĩ rằng mình đã đạt tới chỗ chí thiện. Cái học hỏi và sự thực tập của mình còn sai lạc mà lại cứ ham muốn độ đời. Những gì thấy, nghe, suy nghĩ, và cả những nghi lễ và cấm giới mà mình đang hành trì, mình vẫn còn bị kẹt vào đấy, chưa thoát ra khỏi. (Sn. 798)

4.    Bậc thức giả thấy người thế gian đi theo con đường ấy thì nhất quyết không chịu đi theo. Bậc ấy chỉ nên hành trì theo chánh niệm của mình và trong khi hành trì phải hết sức thận trọng. Đừng cho rằng mình bằng người, hơn người, hoặc thua người. (Sn. 799)

5.    Cái bây giờ mình không nắm bắt, cái sau này cũng tuyện đối không làm mình vướng bận. Buông bỏ mọi chủ thuyết, mọi ý tưởng, một mình đi trong tự do. Tuy có cái biết và cái thấy, nhưng vẫn quán chiếu để không bị kẹt vào chúng. (Sn. 800)

6.    Không bị kẹt vào cái nhìn lưỡng nguyên, không kẹt vào ý niệm đời này và đời sau, bậc trí giả đi vào con đường trung đạo, quán chiếu các pháp để đạt tới thiền định chân chính. (Sn. 801)

7.    Phải quán chiếu về những gì thấy, nghe và cảm nhận để đứng khởi lên tà niệm và bị kẹt vào tri giác sai lầm. Dùng trí tuệ để quán chiếu tâm ý và đối tượng tâm ý để buông bỏ được tất cả, không còn bị vướng vào một pháp nào trong thế gian. (Sn. 802)

8.    Nếu các pháp đều không thực sự hiện hữu, thì còn pháp nào nữa để cho ta hành trì? Phải biết tìm trong pháp hành trì của mình cái đệ nhất nghĩa đế, cái sự thực đích thực. Không bị kẹt vào nghi lễ và giới cấm, không cho đó là chân lý, nhờ đó mà vượt qua được bờ bên kia, không bao giờ còn trở lại chốn tử sinh. (Sn. 803)

Kính Diện Vương Kinh


1.    Tự minh ngôn thị bỉ bất cập trước si nhật lậu hà thời minh
Tự vô đạo vị học tất nhĩ đảo loạn vô hành hà thời giải.

2.    Thường tự giác đắc tôn hành tự văn kiến hành vô tỉ
Dĩ đọa phồn thế ngũ trạch tự khả ỷ hành thắng bỉ.

3.    Bão si trú vọng trí thiện dĩ tà học mông đắc độ
Sở kiến văn đế thọ tư duy trì giới mạc vị khả.

4.    Kiến thế hành mạc tất tùy duy hiệt niệm diệc bỉ hành
Dữ hành đẳng diệc kính trì mạc sanh tưởng bất cập quá.

5.    Thị dĩ đoạn hậu diệc tận diệc khí tưởng độc hành đắc
Mạc tự tri dĩ chí hiệt duy kiến văn đản hành quán.

6.    Tất vô nguyện ư lưỡng diện thai hợp viễn ly
Diệc lưỡng xứ vô sở trụ tất quán pháp đắc chánh chỉ.

7.    Ý thọ hành sở kiến văn sở tà niệm tiểu bất tưởng
Tuệ quán pháp ý kiến ý tùng thị đắc xả thế không.

8.    Tự vô hữu hà sở đắc bổn hành pháp cầu nghĩa tuệ
Đản thủ giới vị vi đế độ vô cực chung bất viễn.